
NSNA Phạm Hùng Cường
Phạm Hùng Cường, sinh tại vùng quê sơn Nam Hạ, tràn gió biển đông, mặn mòi muối, cá và hương lúa ngát thơm các đường làng vào vụ gặt phả vào từng ngõ, xóm hai vụ chiêm, mùa. Tuổi thơ của Cường tắm đầy những kỷ niệm về con sông chảy trước hiên nhà, về mái trường quê cuối con đường nhỏ tím hoa xoan rụng tháng 3. Hải Hậu quê anh là một vùng “xôi đỗ”, nửa số bà con nông dân cứ ngày rằm lên chùa lễ phật, nửa phần còn lại sớm tối cầu kinh tại các nhà thờ xứ, họ. Dân quê anh lam làm, nhân hậu, hiền như hạt muối, củ khoai…
Phạm Hùng Cường lớn lên từ quê nhà, trưởng thành trong sắc áo lính của binh chủng hải quân nhưng lại gắn bó nhiều với Hà Nội, cực nam châm của Thủ Đô có sức hút vô cùng mạnh đã dứt anh khỏi quê lên Hà Nội lập nghiệp.
 Kè chắn sóng biển - Ảnh: Hùng Cường |
Như lời hát trong một bài ca “quê hương là chùm khế ngọt…” cũng thật đúng với Phạm Hùng Cường. Cả một quá trình sáng tác ảnh Nghệ thuật của anh, ống kính đều hướng về chính quê anh và các vùng nông thôn khác với các lễ hội, ngày mùa, hoặc chiều trên đồng muối, cây cầu ngói cổ, những cô gái đội lễ lên chùa, một buổi lễ phóng sinh, hoàng hôn trên biển biếc, một con kè chắn sóng … Những tác phẩm đã vẽ nên chân dung Phạm Hùng Cường với những giải thưởng cao tại các cuộc thi ảnh ở địa phương, ở Trung Ương và tại các cuộc thi ảnh nghệ thuật Quốc tế. Là nghệ sĩ nhiếp ảnh, anh cũng là chủ của doanh nghiệp có uy tín, kinh doanh trên lĩnh vực văn hoá đã giúp anh có điều kiện đi nhiều, lãng du trên các vùng, miền của đất nước thoả sức bay, thoả sức sáng tác: Một mùa xuân trên cao nguyên đá Đồng Văn, Những chiếc bè tre lặng trôi trên Hồ Ba Bể, những cô gái dân tộc hong tóc dưới chân đèo Khau Phạ hay nặng vai đôi bó lúa giữa lưng chừng cao Tú Lệ, một ngôi nhà tường trình, đầu hồi đỏ sắc hoa đào và vàng rực hoa cải xuân ở Xà Phìn, những bậc thang đầy nước chờ cấy ở Tả Van – Sapa. Cả những hàng rào bằng đá xếp ở Phố Cáo trên cực bắc Đồng Văn…, và hơn hết là những gương mặt các bà mẹ, những em gái người HMông, Thái, Dao… đầu mày lúng liếng với ngù bông đỏ rực trên khăn đội đầu mới duyên dáng sao! Tất cả như ta từng thấy ở quê nhà: Mẹ ta, em gái ta, cả người “thương” ta nữa. Xem ảnh mà thấy gần gũi ấm lòng sao! Ngay cả những cô gái Hà Nội, những người mẫu đầy nữ tính…, anh cũng khoác lên mình họ chiếc yếm thắm, khăn mỏ quạ trên đầu và chiếc váy xồi quen thuộc đứng ngồi trước tấm mành với cành hoa đồng nội, đơn giản và gần gũi.
 Hai nụ cười - Ảnh: Hùng Cường |
Trong quá trình sáng tạo, Phạm Hùng Cường không nệ vào phương pháp tạo hình với các bố cục cầu kỳ, rối rắm. Anh đưa những hình ảnh ngoài đời vào ảnh như nó vốn có, đơn giản nhưng sâu. Anh có khiếu quan sát sự kiện, trọn góc đứng thích hợp nhằm thể hiện chính xác bản chất của nội dung cần diễn tả. Các tác phẩm “ngày hội làng”, “Đi lễ chùa”, “Lễ phóng sinh”, “Cửa thiền” vv… Là những tác phẩm đẹp, sinh động, giàu sức sống và đầy chất lãng mạn, đậm tính nhân văn. Những tác phẩm đạt giải thưởng cao của anh hầu hết đều được chụp từ chính vùng quê đầy nắng và tràn hương đồng nội nơi anh lớn lên cùng với mái trường làng. Đó là tác phẩm ”Đi lễ chùa” với hai mái tam bảo giao nhau của ngôi chùa cổ, thoáng lộ các phật tử đội mâm đầy hương hoa dâng cúng phật đài; là ngôi cầu ngói Hải Anh tồn tại từ bao thế kỷ qua đang trong ngày lễ hội. Ảnh được chụp từ một góc cao, thấy rõ toàn cảnh cây cầu cổ, cổng cầu đang hút vào nó hàng trăm phật tử rước lễ qua cầu. Xem ảnh thấy tự hào với bản sắc Việt trong kiến trúc cây cầu và trong lễ rước ở quê nhà…
 Ngày hội làng - Ảnh: Hùng Cường |
Cũng tại cuộc triển lãm này, Phạm Hùng Cường trưng bày gần 30 tấm ảnh mới chụp tại Bulgaria nhân chuyến đưa bộ ảnh nghệ thuật “Việt Nam - Đất nước – Con người” của mình sang triển lãm tại Bulgaria. Không thấy những “hộp” bê tông cao vút trong ảnh, cũng chẳng có những ngôi nhà công sở, hoặc hàng đoàn xe ô tô nối đuôi nhau trên những con phố dài như ta thường thấy ở Châu Âu. Anh cảm nhận vẻ đẹp Bulgaria qua chân dung những ông già râu tóc bạc phơ, những cô gái với khoé nhìn ngây thơ tuổi học trò, những nụ cười đôn hậu của những bà mẹ quê trên bán đảo Ban Căng và những khuôn viên rực rỡ hoa hồng, với người hát rong ôm cây đàn Bangô cũ. Đặc biệt là hình ảnh những đàn cừu trở về trang trại trong hoàng hôn rực đỏ bụi đường mang đậm dấu ấn nông thôn Bulgaria…
 Pháo đài cổ Neseber - Ảnh: Hùng Cường |
Thì “vẫn vậy”, đó là cách người quê anh thường mở đầu câu chuyện. Là bởi dù đi đâu Phạm Hùng Cường vẫn mang trong lòng mình hình dáng mẹ Việt Nam và cái hồn quê của anh , nơi anh đã sinh trưởng và được nuôi dưỡng giữa một vùng đầy gió cát, nức hương tám xoan và cả hình ảnh con đường nhỏ đầy hoa tím rụng tháng 3 mỗi ngày anh đến lớp.
(theo vapa.org.vn)